Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 19/03/2015 10:34, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 16/10/2017 09:35

Bãi cát vàng
            không một dấu chân in
Người ngồi xuống
                       nghe chiều lên
                                biển hát
Sóng bạc đầu
Trăng
                  Rồi đêm trầm mặc
Và muôn sao nhấp nháy
                                   mắt ai cười
Trăng xuống đậu
                      "trên vai xuống hờ hững
Xuân đang gần
                  mà người sao xa xôi?

Mây nào biết bao giờ thôi phiêu lãng
Sóng xa bờ
                  thương nhớ bến khôn nguôi
Em có hay
                   Ta vẫn chờ vẫn đợi
Dẫu ngoài kia
                    sương xuống tự lâu rồi...


Nguồn: Cao Quảng Văn, Về đâu mây trắng (thơ), NXB Thanh niên, 2001