Bốn năm ngoảnh lại thoáng như mơ,
Chị nhắn thăm em lúc tối mờ.
Ảnh xưa chân chất, cười tum tỉm,
Chị nay còn giữ đến bây giờ.
Chị hỏi: “Bao giờ ăn cưới đấy?”
Em cười lặng lẽ nghĩ mai đây,
Công việc chưa xong, ai muốn lấy!
Thôi hẹn lương duyên đến một ngày...
Chị ơi...dẫu biết thời gian có đổi thay,
Sắc hương phai tàn theo gió bay.
Tình thương nghĩa cũ còn lưu lại,
Em xin gìn giữ suốt sau này...
Hải Phòng, ngày 24 tháng 12 năm 2025
Em xin tặng chị Đức, chị là một người chị khéo léo, đảm đang, và cũng là một người mẹ chịu thương chịu khó hết lòng vì các con.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.