Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Nguyễn
5 bài trả lời: 5 bản dịch
Đăng bởi tôn tiền tử vào 24/11/2013 17:30

見北人來因話故鄉消息

脈脈相看拭淚痕,
喃喃不厭話鄉村。
老親健在憐兒隔,
稚子歡來喜父存。
舊草自塵堆廢簏,
小梅無賴跨修垣。
長亭不顧雲天遠,
春盡誰招未死魂。

 

Kiến bắc nhân lai nhân thoại cố hương tiêu tức

Mạch mạch tương khan thức lệ ngân,
Nôm nôm bất yếm thoại hương thôn.
Lão thân kiện tại liên nhi cách,
Trĩ tử hoan lai hỉ phụ tồn.
Cựu thảo tự trần đồi phế lộc,
Tiểu mai vô lại khoá tu viên.
Trường đình bất cố vân thiên viễn,
Xuân tận thuỳ chiêu vị tử hồn.

 

Dịch nghĩa

Lúng túng nhìn nhau, lau ngấn lệ,
Rì rầm không chán chuyện làng xóm.
Cha mẹ già còn sống khỏe, thương con xa cách,
Lũ trẻ vui mừng cha còn sống.
Bản thảo cũ bám bụi chất đống trong bồ rách,
Cây mai nhỏ không nhờ (được ai) để cưỡi tường dài.
Nơi trường đình ngoảnh nhìn phía Bắc, trời mây xa xôi,
Xuân hết, (có) ai gọi hồn người chưa chết (không nhỉ!).


Nguồn: Cao Bá Quát toàn tập - tập 1, Trung tâm Nghiên cứu quốc học, NXB Văn học, 2004

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Thái Trọng Lai

Lúng túng nhìn nhau gạt lệ mừng,
Rì rầm chẳng chán chuyện quê hương.
Mẹ già còn khoẻ, thương con vắng,
Trẻ dại vui mừng biết bố còn.
Bụi hẳn phủ đầy bồ bản thảo,
Mai không ai giúp vượt qua tường.
Trời mây xa tít đường về Bắc,
Xuân hết, hồn ta ai gọi không?

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hoàng Tạo

Lặng lẽ nhìn nhau gạt lệ dồn
Rì rầm chưa dứt chuyện trong thôn
Cha già mạnh khoẻ, thương con vắng
Bé dại mừng vui biết bố còn
Bồ rách đã vùi chồng sách cũ
Tường cao còn ló ngọn mơ non
Đoái trông nẻo bắc trời mây thẳm
Chưa chết, xuân đi ai gọi hồn

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngô Văn Phú

Tần ngần gạt lệ nhìn nhau
Rì rầm nào đã cạn đâu chuyện làng
Xót xa mẹ, nhớ con ngoan
Mừng ta trong cõi thế gian vẫn còn
Sách xưa, bồ cũ nan mòn
Lấp lo mấy ngọn mơ non vượt tường
Trời mây nẻo bắc ngó trông
Xuân mà đi mất, gọi hồn là ai?

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Thì thầm chưa hết chuyện quê nhà
Đau đáu nhìn nhau giọt lệ sa
Con cái mừng vui tin bố sống
Mẹ cha mạnh khoẻ xót con xa
Chất chồng sách cũ trong bồ rách
Lẻo khẻo mai non trước cổng sà
Đất bắc trời nam thăm thẳm cách
Xuân tàn ai đó gọi hồn ta

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Lúng túng nhìn nhau, lau lệ sa,
Rì rầm không chán chuyện quê nhà.
Song thân sống khoẻ, con xa cách,
Trẻ vui sống khoẻ của cha già.
Bản thảo chất đầy trong bồ rách,
Mai không ai giúp cưỡi tường qua.
Trường đình ngoảnh Bắc, trời xa tít,
Xuân tàn ai thử gọi hồn ta!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời