Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Nguyễn
5 bài trả lời: 5 bản dịch
1 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 23/04/2014 18:44

與家人作別是夜余病轉發

忘情自笑我何能,
哀樂年來漸不勝。
耐別有緘藏舊鏡,
工愁無影伴孤燈。
枕邊鄉夢三更遠,
巾裡霜毛一夜增。
誰念春寒中路客,
牛衣狼藉淚成冰。

 

Dữ gia nhân tác biệt thị dạ dư bệnh chuyển phát

Vong tình tự tiếu ngã hà năng,
Ai lạc niên lai tiệm bất thăng.
Nại biệt hữu giam tàng cựu kính,
Công sầu vô ảnh bạn cô đăng.
Chẩm biên hương mộng tam canh viễn,
Cân lý sương mao nhất dạ tăng.
Thuỳ niệm xuân hàn trung lộ khách,
Ngưu y lang tạ lệ thành băng.


Nguồn: Cao Bá Quát toàn tập - tập 1, Trung tâm Nghiên cứu quốc học, NXB Văn học, 2004

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Bách

Vong tình riêng những thẹn không hay,
Vui, xót lòng ta rộn bất chầy.
Mảnh kính còn phong niềm biệt cũ,
Ngọn đèn không tỏ mối sầu tây.
Hồn quê bên gối ba canh dõi,
Hoa tuyết trong khăn một tối dầy!
Đất khách lạnh lùng ai có thấu,
Lệ rơi băng đọng áo tơi đầy.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Vong tình cười chẳng được như ai
Năm tháng buồn vui nặng cảm hoài
Ly biệt lâu ngày gương gói kỹ
Sầu thương không bóng bạn đèn soi
Ba canh khắc khoải tình quê nặng
Một tối ưu tư áo tuyết đầy
Lữ khách rét xuân ai thấu nhỉ
Áo tơi đẫm lệ hoá băng dày

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Bùi Hạnh Cẩn

Tự cười mình chẳng mau quên lãng
Bao nỗi buồn vui bấn suốt năm
Bọc kín tấm gương ngày tạm biệt
Chập chờn đèn lẻ mối sầu dăng
Mơ quê bên gối ba canh vẳng
Sợi bạc trên đầu một tối tăng
Xuân lạnh ai mong người đất khách
Phong phanh áo cói lệ thành băng


Nguồn: Thăng Long thi văn tuyển (dịch), Bùi Hạnh Cẩn, NXB Văn học, 2010
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lý Lãng Nhân

Vong tình luống thẹn cho mình
Buồn vui thôi đã lỗi tình với ai
Gương xưa còn cất giữ đây
Đèn khuya một ngọn sầu tây vô hình
Phương trời canh vắng một mình
Sương đêm dầy dặc nặng tình cố hương
Nhớ khi đất khách xuân tàn
Lệ rơi thấm áo ngự hàn giá băng.

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Vong tình sao có thể vui cười,
Năm tháng buồn vui chịu đựng hoài.
Ly biệt lâu ngày gương cất kỹ,
Đèn sầu không bóng lẻ loi rồi.
Nhớ quê bên gối ba canh mộng,
Sương giá trong khăn một tối đầy.
Ai thấu rét xuân nơi đất khách,
Ngự hàn đẫm lệ hoá băng dày.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời