題鎮武廟

惜遊無計復登樓,
斜倚欗杆望碧流。
君亦多情到煙水,
我猶遺恨滿汀洲。
日斜天地雙蓬鬢,
春凈江湖一白鷗。
遙想當年行樂處,
殘花猶自故宮頭。

 

Đề Trấn Vũ miếu

Tích du vô kế phục đăng lâu,
Tà ỷ lan can vọng bích lưu.
Quân diệc đa tình đáo yên thuỷ?
Ngã do di hận mãn đinh châu!
Nhật tà thiên địa song bồng mấn,
Xuân tĩnh giang hồ nhất bạch âu.
Dao tưởng đương niên hành lạc xứ,
Tàn hoa do tự cố cung đầu...


Nguồn: Dương Quảng Hàm, Việt Nam văn học sử yếu, Trung tâm học liệu xuất bản, 1968

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Tấn Hưng

Thẩn thơ dạo bước lên lầu,
Tựa lan can ngắm một màu hồ Tây.
Ai tìm đến thú nước mây ?
Ðể ta ray rứt hận đầy bãi, nương.
Tóc cằn nhuộm ánh tà dương,
Âu trời xuân liệng soi gương nước hồ.
Vui xưa, tưởng nhớ bây giờ
Buồn sao, hoa rụng hững hờ cố cung!

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Việt Ngâm

Chưa thể chơi xa lại dựa lầu,
Lan can ngồi chệch ngắm dòng sâu.
Nước mây đưa khách thêm nguồn cảm,
Doi bãi riêng ta chất khối sầu.
Trời đất bóng chiều phai tóc bạc,
Giang hồ xuân lặng lẻ mình âu.
Trò vui ngày trước là nơi đấy,
Cung cũ hoa tàn trải mấy thu.


Nguồn:
1. Báo Tiếng dân, ngày 12-9-1935
2. Dương Quảng Hàm, Việt Nam văn học sử yếu, Trung tâm học liệu xuất bản, 1968
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đông Xuyên

Biết chơi đâu nữa? Lại lên lầu,
Tựa triện, hồ trông biếc một mầu.
Tình luyến nước mây, Người tới đó?
Hận đầy doi bãi, khách quên đâu!
Càn khôn bóng chếch, phơ chòm tóc,
Hồ hải xuân lồng, bạc cánh âu!
Nhớ đất này, nơi hành lạc trước,
Cung xưa mai rụng, nghĩ mà đau!!


Nguồn: Tuyển tập thơ Hán-Việt (nhiều tác giả), Đông Xuyên tuyển dịch, NXB Cảo thơm, 1975
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Lên lầu không đặng tiếc lần chơi
Đứng tựa lan can ngắm nước trôi
Người cũng nặng tình nơi khói sóng
Ta còn ôm hận chốn cồn doi
Xuân lành cò trắng đùa sông bể
Ngày vắng tóc mây lộng đất trời
Hành lạc chốn xưa vời nhớ lại
Mai già cung cũ đứng trơ thôi

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Hết chốn chơi thôi lại lên lầu,
Tựa hiên, ngắm hồ biếc một mầu.
Khói sóng luyến lưu, người tới đó?
Cồn bãi riêng ta, hận với sầu.
Càn khôn bóng xế, hai mái bạc,
Hồ hải xuân lành, một cánh âu!
Đất này hành lạc xưa nhớ lại,
Cung cũ hoa tàn, cũng đả lâu.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời