Anh ơi, em là cánh chuồn chuồn trên non
Xanh thắm hồn nhiên bởi sắc son
Má lựu hồng nhan chờ tri kỷ
Suối bạc, rừng thâm, núi đá mòn.
Anh ơi, phải chăng anh là phiến đá?
Chốn dừng chân em nghỉ chiều qua
Chông chênh, căng thẳng, em chờ đợi
Quên đánh thức ngàn những sắc hoa.
Anh ơi, phải chăng anh là lá cây rừng?
Xạc xào, khao khát, bốn bể giông
Mơ màng sương tím chiều se lạnh
Em mượn tiếng đàn đáp nỗi nhớ nhung.
Anh ơi, phải chăng anh là suối ngàn?
Rả rích sớm chiều vẫn chứa chan
Em rót hình anh trong đáy mắt
Chuốc lệ vàng mê đắm ai mang.
Anh ơi, điệu nhạc buồn anh hát cho ai
Mà nghe đôi chút tiếng thở dài
Rối lòng, em không quay đầu lại
Sợ ngập ngưng, anh chẳng hát cho ai…
Non cao. Anh ơi,
Đàn kia đứt đã lâu rồi
Dây tơ lòng chưa ai kịp nối
Ánh mắt anh từng làm em bối rối
Dừng chân nơi anh một chút thôi
Xin anh đừng bồi hồi, xin anh đừng nhức nhối!
Hãy cứ là anh như ngày em mới tới
Vẫn xa xôi, vẫn chơi vơi…
23.08.2012
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.