Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Thuở ấy yêu đương sắc nắng hồng,
Thề non hẹn biển giữ trong lòng.
Trăng soi in bóng bao lời hẹn,
Giờ chỉ còn đây lạnh lẽo không.

Mộng đẹp tan rồi tựa khói sương,
Tình xưa lạc lối giữa vô thường.
Mắt hoen lệ đắng chiều buông xuống,
Lặng lẽ một mình bước đoạn trường.

Hình bóng người xưa vẫn hiện về,
Lời thề non nước vọng bên hè.
Ngỡ rằng duyên nợ còn vương vấn,
Nay chỉ còn vương nỗi tái tê.

Đêm khuya thao thức nhớ khôn nguôi,
Giấc mộng tình xưa đã lỡ rồi.
Ánh nguyệt soi nghiêng tim rạn vỡ,
Bao giờ nguôi được nỗi bùi ngùi?

Tình đã phai tàn tựa cánh hoa,
Hương xưa lưu luyến biết bao la.
Nỗi nhớ chênh vênh dòng lệ đổ,
Biết đến bao giờ mới nhạt nhoà?