Trăng khuya vành vạnh chiếu thềm,
Thu xưa kỷ niệm êm đềm còn đây.
Lá vàng rơi rụng cuối cây,
Tình ta như lá, heo may úa tàn.
Nhớ ai dưới bóng trăng vàng,
Hẹn thề thu ấy ngập tràn ước mơ.
Giờ đây chỉ một mình tơ,
Thu về hiu hắt, bơ vơ nỗi lòng.
Phố xưa in dấu bước chung,
Gió lay cành trúc, lạnh lùng sương khuya.
Thôi rồi tình đã chia lìa,
Chỉ còn nỗi nhớ đầm đìa tim gan.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.