Đêm về gõ cửa giấc mơ,
Từng mảnh vỡ buông lơ thơ cõi lòng.
Ký ức nhoè, nhạt phai trong,
Cô đơn vây kín, lệ dòng chẳng ngơi.
Tiếc nuối dâng, biết sao vơi,
Những gì đã mất, chơi vơi giữa trời.
Một thời yêu dấu xa vời,
Chỉ còn hoang phế, rụng rời bước chân.
Dẫu cho đổ nát bao lần,
Khẽ khàng đâu đó nảy mầm cỏ non.
Trong tro tàn, ánh dương còn,
Tái sinh từ đó, héo hon qua rồi.
Tìm thấy ý nghĩa em ơi,
Từ trong đau khổ, sáng ngời niềm tin.
Tâm hồn lại được hàn gắn,
Dẫu còn vết sẹo, vững bền bước đi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.