Một thoáng sầu vương giữa nắng chiều,
Thời gian trôi mãi, biết bao điều.
Tóc xanh giờ đã vương sợi bạc,
Lòng người sao cứ mãi đăm chiêu.
Tình yêu ngày ấy tựa trăng rằm,
Giờ chỉ còn là những vết bầm.
Sóng gió cuộc đời xô dạt mãi,
Trái tim đơn côi, nặng âm thầm.
Năm tháng vô tình, chẳng đợi ai,
Lời thề non hẹn, cũng phôi phai.
Người đi, chỉ để lại nỗi nhớ,
Con gái buồn trông, lệ đắng cay.
Trăn trở mình em giữa đêm thâu,
Duyên tình chắp nối, biết về đâu?
Phải chăng số kiếp luôn ngang trái,
Hay tại lòng người quá nông sâu?
Thôi thì chấp nhận lẽ hợp tan,
Nghĩa tình dẫu có hoá tro tàn.
Vẫn giữ chút tin yêu còn sót,
Đợi ngày nắng ấm lại rạng tràn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.