Chiều buồn giăng mắc hồn ai,
Hoàng hôn tím phủ, hương phai tháng ngày.
Mất mát như vết dao cài,
Lòng đau nhói buốt, miệt mài nhớ thương.
Quá khứ về tựa khói sương,
Từng lời nói cũ, đoạn đường thân quen.
Thôi đành chấp nhận buồn tênh,
Thời gian cuốn trôi, đừng ghen hỡi lòng.
Dẫu rằng tia nắng chưa hồng,
Hy vọng le lói, chất chồng niềm tin.
Ngày mai dù có gập ghềnh,
Vẫn đi tiếp bước, giữ yên nụ cười.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.