Anh về ôm mối tình câm,
Người đi khuất nẻo, trăng rằm lẻ loi.
Lời thề xưa đã phai phôi,
Giờ em sánh bước bên người tình chung.
Tim anh nát tựa bão giông,
Mưa tuôn xối xả, não nùng đêm thâu.
Tình anh như giọt mưa ngâu,
Rơi trên đá sỏi, thấm sâu nỗi buồn.
Thất vọng tựa sóng dập dồn,
Cuốn trôi tất cả, chẳng còn thiết tha.
Chuyện yêu đương hoá xót xa,
Thôi thì gác lại, mình ta với mình.
Từ nay khép chặt tim anh,
Không vương tơ nữa, không đành nợ duyên.
Tình là bể khổ triền miên,
Thà rằng cô độc, bình yên một đời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.