Trời xanh mây trắng vút bay
Một mình đứng giữa ngàn cây lá vàng.
Gió lay xào xạc mơ màng,
Lòng người cô độc, chứa chan nỗi niềm.
Đồi cao hun hút lối tìm,
Núi non trùng điệp, lặng im bước người.
Mặt trời gieo hạt nắng phơi,
Mà hồn vẫn thấy chơi vơi cõi trần.
Khát khao một bóng tri âm,
Một lời sẻ chia, lặng thầm nỗi đau.
Biết bao giờ gặp được nhau,
Để lòng thôi hết dãi dầu, lẻ loi.
Giữa thinh không, tiếng vọng trôi,
Tiếng chim lẻ bạn gọi mời xa xăm.
Ước gì có kẻ ghé thăm,
Cùng nhau bầu bạn, chẳng cần nói chi.
Thiên nhiên ôm ấp diệu kỳ,
Mà sao lòng vẫn nặng vì cô đơn.
Mong chờ hạnh phúc dập dồn,
Thoát ly cô độc, chẳng còn riêng ai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.