Đèo cao Hải Vân mây giăng
Bâng khuâng nỗi nhớ, tình giăng tơ lòng
Thiên nhiên ôm ấp vào trong
Con người hoà quyện, tình nồng thắm sâu.
Gió reo khúc hát tình đầu
Biển xanh vỗ sóng, bạc màu thời gian
Đèo ơi, vách đá che ngang
Mà sao tình nghĩa vẫn mang nặng tình.
Mây bay lãng đãng một mình
Nỗi nhớ vời vợi, ân tình không phai
Hải Vân như một vành đai
Nối liền đất nước, nối hoài tình ta.
Dẫu xa cách mấy sơn hà
Lòng vẫn hướng về, thiết tha mặn nồng
Thiên nhiên ban tặng tình đồng
Con người gìn giữ, ấm nồng thuỷ chung.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.