Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 03/08/2025 19:49, số lượt xem: 100

Tôi đưa em qua, chặng đường đời phía trước,
Ngày đã xa, giờ đã muộn rồi em.
Em dạo bước nơi phố thị sáng đèn,
Còn tôi về đồi hoang tàn ngủ vùi.

Lá thu bay, bỏ lại miền xa thẳm,
Gió qua đồi, vẫn đợi một bóng hình.
Vội vã trôi, em nào có biết mình,
Sai lầm cũ, trong đời đã mấy phen.

Em ở bên, sao có thể...
Đồi hoang vu, em lại buồn thêm,
Nhớ phố xuân ngập nắng êm đềm,
Có còn nhớ thu vàng nơi đồi vắng?

Người như tôi, chẳng chút nào rực rỡ,
Đêm đã tàn, lòng đã mãi cô đơn.
Mắt chan chứa tình, giờ tình úa tàn,
Nguồn mưa xưa chưa cạn, hoá biển sâu.

Em với tôi, bao đêm dài đằng đẵng,
Một mảng đời trắng đen, phút chốc khói mây.
Lời ta trao, sao nỡ để dở dang?
Bởi biết rằng, buồn vui rồi cũng sẽ qua.

Tình tựa mưa tuôn từ thung lũng sâu,
Vì cớ gì ta mắc phải lỗi lầm?
Em về nơi em vẫn đợi chờ,
Chẳng thiết chi thu lá úa tàn.

Cuối phố hoa, tôi dõi bước em đi,
Gió nào đang chờ tôi quay về,
Từ nơi xưa ta hẹn thề, thổi đến,
Mang gió quen, tôi sẽ lại gặp em.