“Я думала, что ты мой враг”

Я думала, что ты мой враг,
что ты беда моя тяжелая,
а вышло так: ты просто враль,
и вся игра твоя - дешевая.

На площади Манежная
бросал монету в снег.
Загадывал монетой,
люблю я или нет.

И шарфом ноги мне обматывал
там, в Александровском саду,
и руки грел, а все обманывал,
всё думал, что и я солгу.

Кружилось надо мной вранье,
похожее на воронье.

Но вот в последний раз прощаешься.
В глазах ни сине, ни черно.
О, проживешь, не опечалишься,
а мне и вовсе ничего.

Но как же всё напрасно,
но как же всё нелепо!
Тебе идти направо.
Мне идти налево.


1957

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Hồng Thanh Quang

Tôi đã ngỡ anh là tai hoạ
là kẻ thù lớn nhất đời tôi
hoá ra không, anh chỉ là chú Cuội
hèn nhát thay, trò giả dối anh bày

Anh đã ném đồng xu xuống tuyết
trên quảng trường Rạp Xiếc người đông
anh đã dùng đồng xu ấy bói
xem là tôi có yêu hay không

Trong vườn hoa Alếchxanđrơ
anh đã lấy khăn ủ chân tôi cho ấm
và sưởi tay tôi, nhưng anh luôn giả dối
luôn nghĩ rằng tôi cũng đang lừa anh

Gian dối ấy cứ quanh tôi lồng lộn
chẳng khác chi đàn quạ đen ngòm

Và đấy, anh chia tay tôi lần cuối
mắt hững hờ, không nông, không sâu
À, ra thế, anh sẽ thanh thảnh sống!
Còn tôi ư? Tôi cũng chẳng hề sao!

Nhưng tất cả sao mà vô nghĩa vậy
sao mà vô lý vậy, anh ơi
Anh cứ việc rẽ sang bên phải
tôi rẽ sang bên trái đây này!


Nguồn: Một góc thơ Nga, NXB Văn học, 2001
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Tôi từng nghĩ, anh là kẻ thù của tôi,
Rằng tai hoạ của tôi sao nặng thế,
Nhưng hoá ra, anh là kẻ dối trá,
Toàn bộ việc anh làm chỉ là thứ rẻ tiền.

Trên quảng trường Manhegiownaya,
Anh ném đồng xu xuống tuyết,
Anh tung xu cốt chỉ đoán biết,
Xem tôi có kết yêu anh không.

Anh lấy khăn quàng quấn ấm chân tôi,
Lúc ở Vườn Alechsanđrovski ấy,
Và xoa ấm tay tôi, còn anh luôn dối trá,
Cứ nghĩ rằng rồi tôi cũng nói dối theo anh.

Luẩn quẩn quanh tôi chỉ là dối trá,
Giống như quạ đen khá lọc lừa.

Nhưng lần cuối cùng anh đến chia tay’
Mắt anh nhìn chẳng ra đen, không xanh hẳn.
Anh sẽ sống, không bận lòng buồn bã,
Nói chung tôi cũng chả làm sao.

Nhưng sao mọi thứ nay uổng công,
Nhưng sao mọi thứ ra nhảm nhí?
Anh rẽ phải, đường anh, anh đi nhé,
Đường của tôi rẽ trái, tôi đi đây.

Chưa có đánh giá nào
Trả lời