Thân nhàn quan rảnh sướng cho ta, Đóng cửa thâu ngày ít lại qua. Mây toả đầy nhà, mai đốt bách, Tùng reo quanh gối, tối đun trà. Sửa mình chỉ biết lành hơn cả, Nên phận đâu cần học lắm mà. Vu khoát đời ta mang bệnh ấy, Không phương chữa, lão nặng thêm ra.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.