Lâu đài phủ tía dựa non cao, Hàng chục năm nay mới lại chèo. Rải đất hoa tùng đàn đạo vắng, Thâu mây tiếng khánh viện tiên sâu. Đỉnh thành thuốc đỏ người đi mất, Mộng tỉnh kê vàng việc thấy đâu. Hạc oán vượn sầu khôn xiết nỗi, Cách rừng ngày lạnh trúc lao xao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.