Nhà sư ôm một cây đàn,
Từ Nga Mi xuống, đi sang nơi này.
Vì ta một bận vẫy tay,
Dường như muôn suối vang đầy tiếng thông.
"Nước trôi" rửa sạch cõi lòng,
Dư âm hòa lặn tiếng chuông sương mờ.
Núi xanh chiều xuống không ngờ,
Tối tăm bốn phía mây thu chập chùng.
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.