Bốn mùa xuân hết lại thu Xăm xăm tuổi trẻ chốc đầu bạc phơ Giàu sang một giấc mộng hờ Khối sầu muôn vạn bơ phờ tháng năm Sông ''yêu'' bọt nước nổi chìm Luân hồi nẻo ''khổ'' khôn đường thoát ra Quên nguồn, vui thú sa đà Duyên lành vô hạn có mà được bao
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.