Sáu mùa phượng nở biệt thành xuân Dụi mắt chuyện xưa ngoảnh lại nhìn. Bè bạn xa xôi trời mộng cách, Gió sương mù mịt khói thu dâng. Có hoa có rượu người thêm chán, Không gió không mưa khách lại buồn. Bài phú Tam Đô ai tụng mãi, Ngâm xong tóc đã nhuốm màu sương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.