Một hơi sáu chục dặm đường Dòng sông dằng dặc tự nguồn chảy xuôi Mây che Ngũ Lĩnh khuất rồi Vầng trăng sáng tỏa vùng trời Tam Tương Chân trời đâu thấy cố hương Bến xa vẻ đẹp khắp phương nhuộm màu Hạc về người ở nơi đâu Chiều hôm cây biếc, lòng sầu ngẩn ngơ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.