Mười năm về trước cũng thu này, Thành quách còn nguyên cảnh khác thay. Nến bạch đèn hồng soi lấp loáng Dù xanh, mũ trắng lẫn ta Tây. Trăng sầu Nùng lĩnh treo lờ lững, Sóng hận Tô Giang réo sục sôi. Nghe nói đi đêm nghiêm cấm ngặt, Đề thơ ngày cũ chuyện quên rồi?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.