Nước xưa, nay phế hoang rồi Lòng đau chẳng biết đến hồi nào nguôi Tháng ba xuân vãn hoa rơi Não nùng tiếng cuốc chưa vơi máu hường Vượn gào đâu sánh sầu thương Nỉ non lay gọi khôn vương giấc hồ Xứ người chan chứa tình quê Lầu cao thêm sợ đâu hề dám lên
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.