Vắng em muốn nói bao lời,
Bên em tôi lại thành người muốn nghe;
Em nhìn nghiêm, chẳng nói chi,
Khiến tôi im lặng, tái tê, ngậm ngùi.
Biết làm sao?... Vụng đôi lời
Dám đâu khuấy động lòng người tôi thương;
Nếu đây chỉ chuyện bông lơn
Hẳn là tôi đã không buồn vậy đâu...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.