Trống trải sân thềm đêm nhạt suông,
Nhà sâu im ỉm bức rèm buông.
Tiếng chày lan rộng trăng nghìn nóc,
Tàu chuối đìu hiu gió một phòng.
Mười miệng đòi cơm ngoài cõi Bắc,
Một thân nằm bệnh cõi thành Đông.
Người quen trách tớ hay sầu mộng,
Thiên hạ còn ai tỉnh táo không?

Thu 1967

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]