“Ăn có thể không thịt, Ở chẳng thể thiếu trúc. Không thịt ắt người gầy, Thiếu trúc e người nhục. Thân gầy dễ béo mập, Lòng tục khó đổi thay.” Lời nọ bị chê bai: “Càng thanh cao càng… dại.” Sẵn trúc cứ chén thoả thuê, Đành thôi cưỡi hạc lượn về Dương Châu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.