Nghe tin em giữa ngày loạn lạc, Ở Tế Châu đói rét sống nhờ. Người thưa, thư chẳng tới nhà, Binh đao còn đó sao mà gặp nhau? Nhớ trước đây đành liều chạy trốn, Chẳng cách nào khỏi ốm khỏi lo. Nay ngàn mối hận giày vò, Đành trao mặt nước mặc cho xuôi dòng!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.