Đầu bạc, tuổi năm chục,
Nam bắc lánh nạn đời.
Khăn mỏng che xương xẩu,
Long đong buồn không nguôi.
Đã khổ lại thêm bệnh,
Bốn bể đường chông gai.
Dưới trời rộng vạn dặm,
Nương thân không một nơi.
Vợ con theo nheo nhóc,
Quay nhìn mà hỡi ôi.
Quê xưa nay hoang phế,
Láng giềng đâu mất rồi.
Đường về từ nay dứt,
Sông Tương nước mắt rơi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.