Sử là sử nước, quán là nhà, Một khoảnh thanh nhàn, nhất bọn ta. Ngợp mắt, gác lầu toàn bút sách, Xa tai, đất nước những can qua. Lửa văn đuốc sáng, đâu quan lạnh, Bút sử thành vàng, ấy mộng hoa. Gác cổng, ăn dưng còn hổ thẹn, Huống chi ta lại sử quan mà.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.