Có khoảng buồn thường là lúc tàn thu,
Không tin tưởng hơi ấm đã đi qua mất.
Mây đen xám, ít có khoảng trời trong sáng,
Cảnh đẹp trời ngày càng hiếm hoi hơn.
Có những lời vội vàng đã xếp thành dòng luôn,
Lá khô héo cuộn bay như bày chim nâu xám.
Anh và em đi dọc theo mùa thu u ám,
Và tình yêu hi vọng còn sống sót may chăng.
Đừng vội vàng nói những lời đắng cay,
Cứ để tủi hận nóng ran rồi nguội lạnh.
Các vũng nước sáng ra đông lại dưới màng băng mỏng,
Và khoảng buồn sẽ tan biến vào lãng quên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.