Nàng ngã xuống tuyết. Gấu nhanh như chớp
Chộp được nàng và mang đi chạy tiếp;
Nàng đành ngoan, phó mặc hết cho gấu thôi,
Người cứng đờ, bất động, không thở nổi rồi;
Gấu đưa nàng theo đường rừng đầy tuyết
Bỗng chính giữa rừng hiện lên lều nát;
Thấy vắng tanh vắng ngắt, tuyết phủ dầy
Che lấp gần hết túp lều tranh giữa rừng này
Có ô cửa sổ để ánh đèn rọi chiếu,
Trong lều lẫn tiếng kêu với tiếng huyên náo,
Gấu nói ra: Đây nhà cha đỡ đầu của tôi;
Cô hãy sưởi tạm ở đây cho ấm người!
Gấu tiến thẳng vào hiên trước,
Đặt nàng lên bậu cửa căn lều nát.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.