Bao giờ thế? Ở đâu? Phương xa chắc?
Mình điên hả? Làm sao ta quên hết?
Đấy mới là chân! Ở đâu nhỉ, chính phút giây
Bàn chân em giẫm nhẹ cánh hoa xuân?
Chân được dưỡng nuôi nơi phương đông hoan lạc
Đang lần bước trên tuyết buồn xứ bắc,
Chân em qua không khắc lại dấu vết nào:
Chân chỉ quen thảm mềm mại biết bao,
Những lần chạm nhẹ chân sao quý giá.
Quyến luyến với chân lâu làm tôi quên cả
Bao khát khao danh tiếng với thưởng khen,
Quê hương và nơi tù còn nhớ hay quên?
Còn đâu nữa hạnh phúc bao năm tuổi trẻ -
Như vết chân em phai mờ trên đồng cỏ.