Thu thổn thức đớn đau như goá phụ
Mặc đồ đen, trái tim phủ tuyết sương…
Nhớ lại từng lời của người chồng quá cố,
Nàng lại càng nức nở bi thương.
Và cứ thế, rồi lặng thinh tuyết đổ
Cảm thông với nàng kiệt sức bởi âu sầu...
Được quên hết hạnh phúc với khổ đau
Hiến cả đời mình cũng không phải ít.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.