Lạ lùng chưa, trên thế gian này
Vẫn còn đó ngôi nhà em ở
Em tồn tại trên hành tinh nhỏ
Cùng trong một thành phố với anh.
Lạ lùng chưa, vẫn như ngày trước
Hễ phương Đông rạng ánh sáng xanh
Thì trời sao tắt trong lặng lẽ,
Như những ngày xưa em bên anh.
Lạ lùng, anh tự ngắm tay mình,
Đôi tay từng ôm em một thuở!
Chia tay đã mấy năm rồi nhỉ!
Mới bảy đêm… Mới bảy bình minh…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.