Trăng mùa thu cao xa trong sáng Một mình buồn yên lặng ngồi xem Mới cong như cái lưỡi liểm Nay đà tròn lẳn như diềm quạt lông Sương xuống làm bớt trong ành sáng Gió thổi làm bóng trắng lạnh thêm Thoáng như tà áo lụa quen Biệt ly chợt cảm khó quên được người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.