Vua Thuấn muốn mở mang miền mọi Đi việc công nào phải rong chơi Mặt trời sông Cửu lặn rồi Hai bà phi khóc ngậm ngùi bãi xanh Nhìn hết cỡ mới rành mây Sở Hận sông Tương muôn thuở không nguôi Tới nay nghe trống đàn thôi Nghẹn ngào không thể không rơi lệ sầu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.