Ban đêm rời đầu sông Thanh Quyết Sáng Lị Nhân la liệt mây vần Dân than nóng hạn ngày xuân Khách về đâu có phàn nàn mưa lâu Hàng vạn khoảnh ruộng sâu cỏ ngát Ngàn làng như tre nước Võng Xuyên Mười năm nhìn lại tóc sương Thẹn vì bô lão đứng nhường đường đi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.