Lữ khách người vô danh đất Lạc Đến Giang Nam biếng nhác buộc thuyền. Chiều vàng thân bệnh liên miên Ý thơ cao vút tới triền mây xanh Chim sẻ hót làm vinh lòng khách Dế nỉ non buồn các người lười Giầu nghèo ủ rượu nơi nơi Thôn quê du ngoạn ta thời say sưa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.