Rặng trúc chênh vênh mưa bụi bay, Ngày xuân nằm tựa chiếc giường mây. Ê a bên xóm trẻ con học, Thảng thốt ngang trời nhạn chợt bay . Thơ đến lúc cùng lời mới thoát, Người say đã tỉnh có hùng tâm. Bạn bè dẫu ít đâu còn ngại Bành Trạch biết nhau đàn chỉ hay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.