Đài xưa hoang phế đã từ lâu, Gợi nhớ quê hương thu lại sầu. Hoang vắng chùa ai mà đến viếng, Phủ bao mây núi cách dòng sâu. Bóng tà chiếu rọi thành xưa cũ, Rừng trống chuông ngân lạnh lẽo đầy. Xưa chuyện Nam Triều lòng cảm động, Trường Giang trôi mãi đến ngày nay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.