Gió đông sao khéo thói trêu ngươi, Mới rước mây về lại thổi rời. Chẳng quản oanh đùa sương lấp lá, Không lưu thước giận cành trăng soi. Tiếc xuân lòng muốn không người tụ, Đề lá thơ ngâm gởi ý lời. Thượng giới biết khi nào mở cửa, Kiếp này duyên phận phó tơ trời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.