Ngô Điếm dưới cầu sông Tứ xa, Sĩ sư danh tiếng vẫn chưa nhoà. Ba lần mất chức vì ngay thẳng, Bậc thánh nên công ở chữ “Hoà”. Đối mặt Ni Sơn, còn Lỗ mãi, Thương cho Đạo Chích kẻ không nhà. Bia tàn chữ mất chôn vùi cỏ, Nghe tiếng nghìn năm tôi ghé qua.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.