Thấy hoa đã phó mặc sương rơi, Riêng thương hạc lẻ giữa muôn người, Tu lòng chân chính không cần vật, Đêm tĩnh đốt nhang lòng thảnh thơi. Cửa sổ trông ra khe suối đẹp, Khách lên núi vắng quét mây trời. Trong lành buổi sáng kinh cần tụng, Lất phất ngọn thông mưa giọt rơi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.