Giang Đình mình một đếm thuyền câu,
Gió gấp sáo ghềnh thu gợi sầu.
Bóng xế thơ tàn hồng ánh nhạt,
Trời chiều trông suốt biếc phai màu.
Công danh rơi chốn hoang đường mộng,
Hồ hải dạo miền khuây khoả sầu.
Đi lại tự mình, không trói buộc,
Sóng xanh ước cảnh lượn chim âu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.