Vốn nhà lương thiện từ ông cha,
Sự việc đầu quân của vạn nhà.
Tướng soái kiêu căng thêm chán ngán,
Thân này chẳng đủ sức bàn ra.
Hai mươi năm đã ngồi lưng ngựa,
Chỉ ngại ơn vua trả chẳng hoà.
Ngồi ngắm U Châu đoàn kỵ mã,
Chiều hôm Hà Lạc ruổi rong qua.
Nửa đêm về lại qua đường hẹp,
Làng cũ nay thành hoang vắng nhà.
Tiếng xấu may không bị vạ miệng,
Cháu con không có khốn thân già.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.