Nhớ xưa tuổi trẻ một thời, Đi săn ở chốn xa vời Bình Lăng. Chức quan đại sứ không màng, Mình chưa đủ sức xưng hàng thần tiên. Mình phóng ngựa trắng liền liền, Ó xanh thả quát thỏ miền rừng đây. Không ngờ lưu lạc hôm nay, Tóc đà bạc trắng ai rày xót thương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.