Ông đi từ chốn đất Trường An, Nay tới Trường An lại vội vàng. Lòng tớ lôi ra tựa gió bão, Treo trên cây cối Hàm Dương quan. Tôi ông tình cảm thường khôn nói. Ly biệt thế này có gặp nhau? Chẳng thấy ông đâu trông vọng mãi? Khói mây che phủ núi trên đầu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.