Thẹn ngày tay áo lụa che, Buồn xuân nên biếng lo bề điểm trang. Dễ cầu bảo vật ngàn vàng, Khó tìm được một tình lang vừa lòng. Thầm rơi trên gối lệ dòng, Bên hoa u ám xé lòng niềm đau. Trộm nhìn Tống Ngọc bấy lâu, Vương Xương sao phải hận sầu làm chi?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.