Có tú tài chàng họ Vương, Cười ta thất luật thơ thường nhiều sai. Lưng ong không biết nơi ai, Lại không hiểu gối hạc dài nắn sao. Trắc bằng không biết chữ nào, Dùng lời phàm tục thơ nào có hay. Ta cười ông bạn thơ này, Như người mù vịnh thơ ngây mặt trời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.